BA CUỘC CHIA
CẮT- BA CÁCH TRỞ VỀ
Kieu thi An
Giang
(Thấy gì từ
sự thống nhất qua ba quốc gia Đức, Hàn, và Việt Nam)
-
Tôi là người
chứng kiến hai cuộc “thống nhất” của hai quốc gia. Một quốc gia tôi được sinh
ra. Một quốc gia tôi trưởng thành và cũng là quê hương thứ hai của tôi.
Khi giải
phóng miền nam, tôi còn nhỏ, hầu như không có dấu ấn gì đặc biệt. Ngoài việc bà
tôi năm nào cũng nuôi một đàn lợn béo như tranh, để “thằng An giải phóng miền
Nam về cưới vợ”. Ngày cờ đỏ sao vàng bay trên nóc dinh Độc lập, bà giết hết lợn,
khao cả xóm.
Và cậu tôi
không về nữa…
Thống nhất
nước Đức thì tôi đã đủ nhận thức để hiểu chuyện gì xảy ra. Không phải với tư
cách người đương thời, mà là, cái nhìn tỉnh táo của người đi qua hai cuộc chiến
của hai quốc gia mà tôi đều yêu thương gọi là Tổ quốc.
Xin có vài
nhận định thế này:
I. Khi đất
nước bị chia làm hai: nỗi đau không của riêng ai
Trên bản đồ
chính trị thế giới hiện đại, hiếm có quốc gia nào trải qua một nỗi đau lịch sử
giống nhau đến thế: cùng một dân tộc, một ngôn ngữ, một cội rễ - lại bị chia
đôi bởi những đường vĩ tuyến, bức tường bê tông, hay dòng sông lịch sử.
Ba quốc gia:
Việt Nam, Đức, và Triều Tiên - là ba minh chứng rõ ràng nhất cho vết cắt chiến
tranh để lại.
• Việt Nam:
chia cắt từ năm 1954 theo Hiệp định Genève, sau chiến thắng Điện Biên Phủ.
• Đức: chia
cắt sau Thế chiến II, thành Đông và Tây Đức - hai nửa đại diện cho hai cực của
Chiến tranh Lạnh.
• Triều
Tiên: sau năm 1953, Hiệp định đình chiến thiết lập đường ranh giới quân sự giữa
Bắc - Nam tại vĩ tuyến 38.
Nhưng điều đặc
biệt nằm ở chỗ: trong khi Bắc - Nam Hàn vẫn tiếp tục đối đầu căng thẳng như hai
kẻ thù truyền kiếp, thì Đức đã thống nhất trong ôn hòa, còn Việt Nam thì về một
mối bằng một cuộc chiến tranh kéo dài suốt hai thập kỷ.
Vì sao lại
khác biệt đến thế?
II. Đức và
Việt Nam: Hai con đường thống nhất- hai số phận hậu chiến
1. Cách thức
thống nhất: Bạo lực hay đối thoại?
Việt Nam
(1975)
Việt Nam thống
nhất sau một cuộc chiến dài hơn 20 năm. Chiến tranh kết thúc ngày 30/4/1975 bằng
chiến thắng quân sự của miền Bắc. Dù được ghi nhận là một chiến thắng “giải
phóng dân tộc”, nhưng đây cũng là một thống nhất bằng vũ lực.
Cái giá phải
trả là rất lớn: khoảng 3 triệu người Việt Nam thiệt mạng (tính cả quân và dân
hai miền), hơn 300.000 liệt sĩ phía Bắc, và hàng trăm ngàn quân nhân miền Nam
thiệt mạng hoặc mất tích.
Đức (1990):
Ngược lại, Đức
thống nhất mà “không tốn một viên đạn.” Sự kiện Bức tường Berlin sụp đổ vào
ngày 9/11/1989 là kết quả của phong trào biểu tình ôn hòa, sự tan rã của Liên
Xô, và khát vọng tự do của người dân Đông Đức.
Ngày
3/10/1990, nước Đức thống nhất về mặt pháp lý: Cộng hòa Dân chủ Đức (Đông Đức)
chính thức sáp nhập vào Cộng hòa Liên bang Đức (Tây Đức), với mô hình dân chủ
và kinh tế thị trường.
2. Thái độ với
bên kia sau thống nhất
Việt Nam:
Sau thống nhất,
chính quyền mới ở miền Nam được tái cơ cấu toàn diện dưới mô hình XHCN. Hàng
trăm ngàn quân nhân, công chức chế độ cũ bị đưa vào trại cải tạo - có người bị
giam nhiều năm.
Cải tạo công
thương nghiệp tư nhân, cải tạo tư tưởng văn hóa cũng được triển khai.
Một số chính
sách được thực hiện với mục đích “xây dựng xã hội mới”, nhưng để lại tổn thương
dai dẳng, nhất là ở những người từng sống và phục vụ chế độ Sài Gòn.
Đức:
Dù trên thực
tế Tây Đức là bên “thắng cuộc”, nhưng nhà nước Liên bang Đức không tiến hành trả
thù.
Chính sách
“hòa nhập, không loại trừ” được triển khai:
• Cán bộ,
công chức Đông Đức được xem xét tái hòa nhập.
• Chỉ một số
ít bị loại trừ do liên quan đến Stasi - cơ quan mật vụ Đông Đức.
• Không có
trại cải tạo, không có án tù hàng loạt.
3. Chi phí
tái thiết: Ai chịu gánh nặng?
Đức:
Sau thống nhất,
Tây Đức chấp nhận gánh toàn bộ chi phí tái thiết Đông Đức- một vùng đất trì trệ,
thiếu hạ tầng và tụt hậu kinh tế.
• Chính phủ
chi hơn 2.000 tỉ euro trong ba thập kỷ để hiện đại hóa miền Đông.
• Thuế đoàn
kết (Solidaritätszuschlag) được áp dụng từ năm 1991- người dân Tây Đức phải
đóng thêm 5,5% thuế thu nhập để hỗ trợ miền Đông.
• Các thành
phố như Leipzig, Dresden, hay Erfurt dần hồi sinh, nhưng khoảng cách phát triển
vẫn chưa xoá hẳn.
Việt Nam:
Sau thống nhất,
Việt Nam bước vào giai đoạn bao cấp, bị cấm vận từ phía Mỹ và phương Tây, chiến
tranh biên giới với Campuchia (1978) và Trung Quốc (1979) càng làm nền kinh tế
kiệt quệ.
• Từ 1975 đến
1985 là giai đoạn cực kỳ khó khăn, lạm phát ba chữ số, thiếu đói diện rộng.
• Phải đến Đổi
mới 1986, Việt Nam mới bắt đầu phục hồi kinh tế bằng cách chuyển sang kinh tế
thị trường định hướng XHCN.
• Hơn 10 năm
sau chiến tranh mới thực sự mở cửa giao thương, và đến năm 1995, quan hệ Việt-
Mỹ mới được bình thường hóa.
III. Bắc-
Nam Hàn: Một vết rạn chưa lành
So với Đức
và Việt Nam, bán đảo Triều Tiên là biểu tượng của sự chia cắt chưa thể hàn gắn.
Hai miền vẫn ở trong trạng thái chiến tranh lạnh, dù Hiệp định đình chiến đã ký
từ 1953, thậm chí đối đầu, “kẻ thù truyền thống”…
• Không có
thống nhất.
• Không có
tiến trình hòa giải thực chất.
• Triều Tiên
và Hàn Quốc phát triển theo hai hướng hoàn toàn đối lập: một bên độc tài khép
kín, một bên dân chủ thịnh vượng.
Thậm chí đến
hôm nay, Hàn Quốc và Triều Tiên vẫn không có đại sứ quán tại nhau, đường dây
nóng chỉ hoạt động trong thời gian ngắn, và mỗi khi có sự kiện chính trị lớn,
căng thẳng quân sự lại gia tăng.
IV. Nhìn lại:
Thống nhất không phải là đích đến
Không có con
đường thống nhất nào là hoàn hảo.
• Đức mất 30
năm và hàng ngàn tỉ euro để Đông - Tây hòa nhập.
• Việt Nam
phải hy sinh rất nhiều, cả về người, về thời gian phát triển, và những vết
thương tâm lý chưa lành.
• Triều Tiên
- Hàn Quốc thì vẫn đang sống trong nỗi chờ đợi mỏi mòn.
Nhưng điều
quan trọng là: thống nhất chỉ là điểm khởi đầu.
Quan trọng
hơn là chúng ta đối xử với quá khứ như thế nào.
• Khoan dung
không có nghĩa là quên.
• Nhìn thẳng
vào lịch sử không có nghĩa là kết tội.
• Một quốc
gia trưởng thành là quốc gia biết học từ nỗi đau - để không ai bị bỏ lại phía
sau.
V. Và hôm
nay, chúng ta viết tiếp trang sử ấy…
No comments:
Post a Comment