Cái giá của
Tự Do
Ái Vân
Tâm sự
sau ngày bầu cử 5/11/2024.
Vào tuần trước,
gia đình và bạn bè đã tổ chức mừng sinh nhật tuổi 70 cho tôi. Wow, cái tuổi
« thất thập cổ lai hy » nghe mãi, hoá ra cuối cùng thì nó cũng đến và
kể từ bây giờ, tôi đã chính thức đứng vào hàng của những cụ già “ xưa nay hiếm
“!
Tính tới
tháng 1/2025 thì tôi đã sống đúng nửa đời người ở Đức và Hoa Kỳ -- những xứ sở
tự do mà đã một thời những người trong nước đã từng nói về nó trong niềm khát
khao rằng: nếu đi được thì cái cột đèn nó cũng đi !!!
*
Nhớ lại cuộc
sống vào cái thời tem phiếu mà người ta đã từng mô tả bằng nhại Kiều rằng :
« Bắt
phanh trần phải phanh trần
Cho may-ô mới
được phần may-ô » ( may-ô: áo lót nam giới)
Cái gì cũng
tem phiếu, cái gì cũng phân phối. Thỉnh thoảng cơ quan nhà nước thông báo có
hàng phân phối, cán bộ công nhân viên phải đề đạt nguyện vọng xem mình cần mua
gì rồi lên công đoàn để xin mua.
Mỗi lần hàng
phân phối về, cả cơ quan rộn ràng như trẩy hội ngày xuân, vui như Tết. Tất
nhiên không có chuyện « muốn gì được nấy », tất cả đều phải bốc thăm . Vì khan
hiếm nên mỗi lần chỉ có một số người may mắn. May mắn được mua hàng là một chuyện,
nhưng mua được hàng gì lại là một chuyện khác. Đã xẩy ra chuyện « râu ông
nọ cắm cằm bà kia »
Ông A thay
vì cái xích xe thì được mua yên xe đạp mà ông không cần.
Bà B xin mua
cái quạt máy thì được cái chậu nhôm sản xuất tại Liên xô tuy không đúng nguyện
vọng nhưng vẫn mừng húm.
Chị C
cần cái ruột xe lắp vào vào bánh xe đạp để chạy đi làm thì than : tôi độc
thân sao lại cho tôi mua quần đùi đàn ông thế này?
Toàn những
chuyện dở khóc dở cười. Thế nên người ta nói với nhau rằng « ông
« Nhà nước » cái c.ứt gì cũng phân , mà phân thì như c.ứt ».
( “phân” có nghĩa là phân phối)…
*
Má tôi trong
lần đi trình diễn tại Pháp năm 1969 đã mua được cái radio hiệu Phillip, mang về,
ba tôi phải mang lên công an phường cho họ « cặp chì » ( mà tôi không
hiểu là gì?) để chỉ được nghe Đài phát thanh Tiếng nói Việt Nam và Đài Phát
thanh Giải phóng. Mỗi lần muốn nghe tình hình thế giới, ba tôi phải dò tìm làn
sóng rất lâu mới nghe tiếng được tiếng mất vì sóng yếu giọng ông Đỗ Văn BBC hay
Lê Văn đài VOA. Không nhịn được cười khi nhìn thấy ba tôi với vẻ mặt nghiêm trọng,
radio phải dí sát vào tai sợ hàng xóm nghe thấy vì trước cửa dán câu khẩu
hiệu CA phường mới phát cho:
« Gia
đình tôi cương quyết không nghe đài địch » he he …
Những chuyện
tiếu lâm có chút màu sắc chính trị là cấm tiệt (tất nhiên vẫn lén kể và cười với
nhau). Hồi đó tôi rất thích nghe và kể chuyện tiếu lâm, kể cả tiếu lâm chính trị.
Một lần, lỡ kể chuyện TT Hoa Kỳ tặng sâm, nhung và các loại thuốc bổ cho ông Lê
Duẩn, tôi bị công an văn hoá (PA 25) mời lên phường kiểm điểm một ngày và phải
hứa không tái phạm mới được cho về !
Những năm
80, bãi bỏ chế độ tem phiếu, cuộc sống vật chất có khá hơn một chút nhưng ăn
nói vẫn phải giữ mồm giữ miệng nếu không muốn CA mời lên phường xơi nước. Mỗi lần
đi trình diễn ở ngoại quốc, ngoài chuyện « hát hay, đàn giỏi, múa
khéo » thì mục « khai báo lý lịch trích ngang » cho CA mới phiền,
phải moi óc ra xem 3 đời có người thân ở nước ngoài không ? Họ ở nước nào, bao
lâu, có hay liên lạc không …vv và vv… “ Ông CA mà lắc đầu thì có tài giỏi mấy
cũng quên chuyện nước ngoài nước trong đi nhé !
*
Mấy chục năm
ở VN, việc “ đi nhẹ, nói khẽ” do vậy cũng quen rồi !
Qua xứ tự do
thì khác hẳn: muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm miễn không xâm hại đến
người khác thì không sao!
Định cư tại
Hoa Kỳ tròn 30 năm, tôi đã chứng kiến những cuộc tranh luận nảy lửa, những cuộc
biểu tình rầm rộ, ròng rã mà cảnh sát chỉ đứng yên giữ trật tự, chỉ can thiệp
khi có xô xát hoặc phá hoại tài sản.
Tôi đã chứng
kiến cuộc xuống đường rộng lớn BLM năm 2020.
Tôi đã chứng
kiến những người phụ nữ xuống đường đòi quyền tự quyết cho chính thân thể mình
bằng biểu tượng những chiếc mũ màu hồng.
Tôi đã chứng
kiến những cuộc diễu hành của cộng đồng LGBTQ náo nhiệt và phấn khích.
Và nhiều cuộc
xuống đường khác mà tôi không nhớ hết…
Đó là cách
thể hiện chính kiến của mỗi người dân khi được sống trong một thể chế tự do, một
xã hội tôn trọng quyền cá nhân của con người. Và tôi hiểu rằng mình đã may mắn
đến thế nào .
*
Tôi hiểu thế
nào là Tự Do và trân trọng nó vô cùng !
Tôi đã chứng
kiến đoàn người điên cuồng đập phá xông vào điện Capitol trong ngày 6/1/2021 để
phản đối kết quả một cuộc bầu cử công bằng và minh bạch.
Trong cuộc bầu
cử TT năm 2020, do cái loa được phát ra từ một cái miệng duy nhất , người ta đã
phẫn nộ đến mất lý trí khi tin rằng cuộc bầu cử là gian lận mặc dù 62 phiên toà
đều đã bác bỏ điều vô cớ này, trong đó có nhiều vị thẩm phán do chính ông ta bổ
nhiệm. Nếu quả thật có điều đó xảy ra thì ông ta là một TT bất tài vì đã không
làm gì để ngăn chặn nó khi đang còn đương nhiệm !
Tôi đã nghe
một số người Việt ủng hộ ông ta chửi chính quyền Biden-Harris là cộng sản, là
dân chủ thổ tả và hô vang khẩu hiệu “ Thà chết vì Covid hơn là sống với Biden”.
Tuy thù như vậy nhưng tôi ngạc nhiên là suốt gần 4 năm dưới chính quyền
TT Biden tôi không thấy ai đóng thuyền vượt biển như ngày xưa để quay trở ngược
về VN vì không muốn đội trời chung với cái “Chính quyền xã hội chủ nghĩa thổ tả”
ấy mà ngược lại, miệng thì chửi nhưng vẫn ngửa tay nhận các phúc lợi hào phóng
từ hầu hết các đời TT Dân chủ như : Medicare, Medicaid, Housing, Obamacare, nhiều
người còn được xe đưa đón miễn phí đi bác sĩ hoặc nhận bữa ăn mang đến tận nhà…
Tôi kinh
hoàng khi thấy mấy ông MAGA VN làm hình nộm TT Joe Biden bằng bìa rồi dùng sợi
dây kéo qua kéo lại cổ của ông với vẻ hả hê khoái trá một cách man rợ trong tiếng
reo hò phấn khích của đám đông vây xung quanh khiến cho tôi liên tưởng đến những
cuộc hành hình của chính quyền Taliban, chửi TT Obama là “khỉ đột”, là “ mọi
đen”…mà chẳng ai bắt họ cả! Đành rằng tự do, nhưng quả tình tôi không hiểu thay
vì cảm ơn những nguời đã trao bao phúc lợi quí giá , tại sao người ta có
thể tự cho mình cái quyền tự do hành xử thấp hèn, ghê tởm khiến tôi liên tưởng
đến những cuộc đấu tố thời Cải cách ruộng đất khi xưa !
*
Mấy chục năm
sống trong một xã hội văn minh, tôn trọng quyền con người, chúng ta coi Tự do
là điều đương nhiên và miễn phí, chúng ta sử dụng nó một cách hoang phí và vô
tư mà quên mất rằng bao thế hệ đi trước đã phải đấu tranh như thế nào để chúng
ta có cơ hội tận hưởng nó ngày hôm nay!
Chỉ còn hơn
2 tháng nữa, chúng ta sẽ giã từ « chính quyền Cộng sản Biden-Harris »
để bước vào Thiên đường của thánh Đô-La-Chôm của Thế giới MAGA trong đó có nhiều
MAGA Việt!
Dưới sự lãnh
đạo của ngài, Những phúc lợi cơ bản chúng ta được hưởng xưa nay có thể bị cắt
giảm như Medicare, Social Security và những khoản chưa biết rõ.
Obamacare có
nguy cơ bị bãi bỏ trong khi chưa có chương trình bảo hiểm nào thay thế, nhưng dứt
khoát nó phải bị bãi bỏ mặc dù nó đã giúp cho gần 50 triệu người Mỹ mua được bảo
hiểm giá phải chăng chỉ vì nó mang dấu ấn của Obama -- một vị Tổng thống da màu
!
Người đi làm
có thể chỉ được nghỉ hưu khi đủ 75 tuổi…Tất cả để bù đắp vào thâm thủng ngân
sách do chính sách cắt Thuế cho giới tài phiệt của ngài Tổng mới.
Cuộc sống của
người cao niên, yếu đuối, tàn tật mà nhiều Việt MAGA đang hưởng thụ sẽ bị ảnh
hưởng nặng nề. Chúng ta có thể tìm hiểu về nó trong Project 2025.
*
Tức nước vỡ
bờ. Đau quá thì có khi lại phải xuống đường lên tiếng cũng nên !
Nhưng coi chừng,
“ ổng xua lính” trấn áp, bắn vào chân đó, vì ổng đã hăm rồi !( điều này đã được
ông tướng 4 sao Mark Kelly của ông kể trong sách, ai chưa đọc thì nhờ con cháu
nó Gú Gồ cho !)
Nếu đã quên
hoặc không muốn nhớ CS thật sự như thế nào thì xin quí vị mua vé về VN, đứng giữa
đường giương cao biểu ngữ « đả đảo CS » hoặc réo tên mấy ông lớn đang
ngồi ở Ba Đình mà chửi, mà cứa cổ hình nộm mấy ổng như các vị đã từng ngang
nhiên ra đường réo « thằng Bảy Đần », « Let go
Brandon ! » , quý vị sẽ bị còng tay nhốt vào kho đếm lịch ngay . Trần Huỳnh
Duy Thức, Phạm Đoan Trang, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải … chỉ vì bày tỏ chính kiến
ôn hoà đã phải lãnh những bản án nặng nề nhiều năm !
Làm được như
vậy tôi mới phục và tin rằng các vị hiểu rõ và phân biệt được thế nào là Tự Do
và thế nào là Cộng Sản.
Trong 4 năm
tới , chúng ta sẽ được tận mắt chứng kiến, tự mình trải nghiệm để so sánh sự
khác biệt hoàn toàn giữa chính quyền Trump với tất cả những chính quyền tiền
nhiệm kể cả cộng hòa và dân chủ.
*
Thời gian gần
đây người ta đưa ra một triết lý trần trụi : Cái gì không mua được bằng tiền
thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền! Tuy không áp dụng được với tất cả mọi người
, ít ra tôi cũng thấy nó thành công một số trường hợp, cụ thể trước mắt là anh
chủ Tesla ve vãn được ông Tổng tương lai!
Nhưng Tự Do
thì khác!
Tự Do không
nhìn thấy bằng mắt, không cầm được trong tay, nhưng nó hiển hiện trong từng lời
nói, trong mỗi nhịp thở, mỗi bước đi, mỗi ánh mắt nhìn… Nó vô hình nhưng lại hiện
hữu rất cụ thể, thiết tha, thấm thía, mà chỉ những khi sắp mất nó ta mới thật sự
cảm nhận sự tuyệt vời của hai chữ Tự Do!
Tự Do không
thể mua được bằng tiền.
Tự Do là vô
giá mà chúng ta chỉ có được nó khi phải trả bằng máu và nước mắt của rất, rất
nhiều người trong nhiều thế hệ mà biết đâu trong những năm tháng tới đây, chúng
ta sẽ hiểu được giá trị của nó bằng trải nghiệm đau thương của chính bản thân mình
?
Liệu lúc đó
có quá muộn chăng ?
May ra lúc
đó chúng ta mới biết được giá trị của hai chữ Tự Do !
Ái Vân
No comments:
Post a Comment