Hôm 22 tháng
2 và 16 tháng 4/2025, Mỹ cùng với một số chế độ độc tài như Bắc Triều Tiên,
Niger, Sudan và... Nga bỏ phiếu chống lại Nghị quyết của Liên Hiệp Quốc (LHQ)
lên án cuộc xâm lược Ukraina của Nga, tôi đã phát choáng và hết sức bất bình.
Nhưng đặt
mình vào trong logic của Trump 2.0, thì chuỗi hành động này… không hề ngẫu
nhiên.
Đây không
còn là lập trường “trung lập” nữa, mà là đảo trục đạo đức.
Mỹ, quốc gia
từng dẫn dắt trật tự quốc tế sau Thế chiến II, giờ né tránh gọi tên kẻ xâm lược,
vì: Trump xem Ukraina là “gánh nặng”, xem kẻ xâm lược Putin là “đối tác có thể
mặc cả”. Càng về sau càng thấy ông Trump có thái độ bênh vực, đứng về phía lợi
ích của Putin càng lộ liễu.
Ngày 10
tháng 12/2025 vừa qua, Mỹ là nước DUY NHẤT bỏ phiếu “NO” chống nghị quyết bảo vệ
nhân viên nhân đạo & nhân viên LHQ..
Điểm này mới
thực sự lạnh người, vì Nghị quyết này không phải chống Mỹ, không chống Israel,
không chống ai cả.
Nó chỉ nói một
điều tối thiểu của văn minh: Nhân viên cứu trợ và nhân viên LHQ không được trở
thành mục tiêu.
Việc Mỹ đơn
độc đứng về phía “NO” cho thấy: Trump coi LHQ là kẻ thù thể chế, coi nhân đạo
là “công cụ chính trị của đám toàn cầu hóa”, và sẵn sàng đập luôn những chuẩn mực
cuối cùng, chỉ để chứng minh: “Tôi không giống phần còn lại của thế giới”.
Trời đất ơi!
Ông Trump đang làm gì? Không phải “America First”, mà là “America Alone”. Alone
về đạo lý. Alone về luật lệ. Alone về trách nhiệm toàn cầu!
Và điều nguy
hiểm nhất không phải là Mỹ bị cô lập, mà là những kẻ độc tài đang học được một
bài học rất rõ: Nếu Mỹ cũng coi thường luật chơi, thì chẳng còn ai phải tôn trọng
nó nữa.
Không phải
vì thế giới không hiểu Trump, nhưng mà vì Trump hiểu rất rõ mình đang phá cái
gì, và vẫn làm.
Quá buồn! Buồn
không còn muốn cãi nhau nữa, mà là thấy một thứ gì đó đang rạn vỡ, các giá trị
truyền thống của nước Mỹ đang bị đe đọa.
Buồn vì nước
Mỹ từng là nơi người ta trông chờ khi mọi chuẩn mực bị chà đạp, giờ đây vào thời
ông Trump lại là kẻ bước ra khỏi hàng.
Buồn vì những
lá phiếu “NO” ấy không chỉ là ngoại giao, mà là thông điệp lạnh lùng gửi tới thế
giới: “Sự sống của nhân viên nhân đạo không phải ưu tiên của tôi”.
Và buồn nhất
là cảm giác bất lực đạo đức không phải vì Mỹ yếu đi, mà nước Mỹ của tổng thống
Donald Trump đang tự nguyện buông vai trò dẫn đường.
Nhiều người
sẽ nói: “Chính trị mà, đừng lãng mạn hóa”!
Nhưng bạn và
tôi đều biết rất rõ: Nếu chính trị không còn ranh giới đạo đức tối thiểu, thì
cái giá phải trả luôn là máu của người vô tội.
Thôi… buồn
thì buồn, nhưng có lẽ không im lặng. Viết ra để có người đọc, người nghĩ là ít
nhất cũng đã giữ lại được một mảnh nhân phẩm trong thời buổi nhũng nhiễu này!
Đường đến thành công đôi khi lòng vòng. Ngắn hạn thì tác
hại nhưng lâu dài thì tốt. Hãy tin tưởng Donald Trump.
Nhã Ca
Phương : Tôi muốn thời gian qua thật nhanh cho hết 3 năm!
Chưa có đời tổng thống nào mà xã hội Mỹ bị chia rẽ sâu sắc như thời ông Trump,
không chỉ ngoài đường mà trong từng căn nhà, giữa người thân, bè bạn!
Tin làm sao được một con người ngạo mạn, thô lỗ và
tiền hậu bất nhất như vậy!
No comments:
Post a Comment