Tản mạn Trịnh Công Sơn - Thanh
Thúy: từ 'Ướt mi' đến 'Thương một người'
Một đêm thấy mắt Thanh Thúy ngấn lệ,
Trịnh Công Sơn đã thức cả đêm viết "Ướt mi", rồi từ Huế gửi vào Sài
Gòn nhạc phẩm "Thương một người"
26 năm nay, tôi thích viết tản mạn -
lúc sáng sớm, khi đêm chưa đi, ngày chưa đến. Một chiều xuống, hoàng hôn phủ
dòng sông thân thương. Một sáng sớm đốt điếu thuốc cùng ly cà phê nóng. Trên
máy bay liên châu lục, xe xuyên Bắc Nam...
Tôi đã viết như thế. Thường là một
mình, dù nơi đông người, như đang tâm tình với chính mình. Rồi tôi gửi cho gió
bay, đến ai đó mà tôi thấy có duyên. Lẩn thẩn nhẩm tính, tôi đã viết tận 10.000
trang. Bình quân 26 năm qua, mỗi ngày là một đoản khúc, tản mạn một trang.
Tiến
sĩ Nguyễn Công Phú đến thăm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào tháng 3/2001, chỉ ít
ngày trước khi ông từ giã cõi trần. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
10.000 trang ấy có chút lộn xộn, lan
man, như vài câu thơ haiku vô tình tìm thấy, bài ngắn hai trang về quản trị để
đăng báo, ý tưởng chuyển đến nhân viên vượt khó. 10 năm qua, khi trầm ngâm nghe
nhạc hay thoáng bất ngờ bắt lấy giai điệu, tôi sẽ đưa lên forum quen thuộc với
khúc "tâm tình sự", theo lối "NCP DJ nhạc mình thích" (tiêu
đề trên forum nội bộ của công ty).
Thanh Thúy, theo tôi tính nhẩm, hiện
đã 80 - bằng tuổi Trịnh Công Sơn, hơn lứa sinh đầu thập niên 1950 như tôi đến
10 tuổi. Có lẽ vậy thời mới lớn, tôi chưa biết "mê" Thanh Thúy như
Trịnh tuổi 17.
Trịnh Công Sơn thuở 17 có lẽ chỉ đủ
tiền gọi ly chanh đá rẻ nhất, có thể chút rượu rhum tại quán bar để nghe Thanh
Thúy hát mỗi đêm. Chắc chắn ông không có bộ vía veston, cà vạt như công tử sành
điệu. Lúc ấy, Trịnh học năm cuối THPT ở trường Tây. Mẹ (mạ) của Trịnh chỉ có
thể lo học phí, vì vậy ông sống bình thường, chứ không thể xài sang như con nhà
giàu.
Tôi nghe kể một đêm nọ, Trịnh rụt rè đề nghị bài Giọt
mưa thu (Đặng Thế Phong sáng tác), Thanh Thúy đồng ý hát. Nhưng đến
câu "khóe mắt", nữ ca sĩ 17 tuổi ngấn lệ. Hôm ấy, Trịnh thức cả đêm
viết Ướt mi tặng cô. Đêm khác hát xong, Thanh Thúy đã mời
Trịnh lên sân khấu tỏ lời cám ơn. Câu chuyện nhẹ nhàng, mông lung, kín đáo mang
tên Thanh Thúy - Trịnh Công Sơn bắt đầu từ ấy.
Nghe đâu "một đêm Thanh Thúy đưa Trịnh Công Sơn về nhà
trọ của cô và lo cơm nước cho Trịnh mỗi ngày". Từ "nghe đâu" ấy
rất mông lung - từ lời tự sự của đồng môn Trịnh, học cùng ông ở Sư phạm Quy
Nhơn và lên Bảo Lộc "gõ đầu trẻ". Sự "nghe đâu" ấy được đưa
lên mạng năm 2004 thì phải, với tiêu đề rất hay - "Từ Ướt mi đến Thương
một người".
Năm 2004, khi Trịnh đi xa, Thanh Thúy
vẫn như xưa, không đính chính gì. Thái độ đó thể hiện xuyên suốt: họ chưa bao
giờ nói yêu hay cảm thương. Trước các tin đồn (ít nhiều) hay tình đơn phương,
chỉ là sự im lặng gần như tuyệt đối. Hay câu trả lời vu vơ như: "Thời đó,
mình là nhạc sĩ nghèo..".
Với giọng điệu chắc chắn, Trịnh qua
lời kể của Văn Cao là "nhạc sĩ nghèo trẻ, đã yêu và được yêu một mỹ nhân
đài các". Dù chuyện tình không dài lâu, nhưng nỗi niềm ấy, Văn Cao từng
gói gọn trong ca khúc bất hủ thời đó.
Nếu sự "nghe đâu" là thật (mà tôi tin là thật đến
98,99%, sẽ lý giải ở phần sau) thì sau thời gian ngắn quyến luyến Thanh Thúy,
Trịnh bỏ về Huế. Rồi từ xứ mộng mơ, ông gửi vào Sài Gòn ca khúc Thương
một người. Cho ai, tôi không cần viết rõ.
Phải chăng tuổi 17 yêu 17, bên nữ là
"Người em sầu mộng" của bao công tử Sài Gòn và bên nam, vô danh lại
nghèo, nên khó có thể bên nhau lâu dài, dù họ yêu thắm thiết mức nào? Như Mai
Thảo - công tử Hà Thành chính hiệu, ngay sau 1954, vào Sài Gòn tiếp tục làm nhà
văn, "yêu" Thanh Thúy dù đã "cảm nặng" Thái Thanh. Như
Nguyên Sa, Hoàng Hải Thúy... đã đưa lên văn đàng bao mỹ từ về Thanh Thúy tuổi
18, đôi mươi.
Thuở 1960, tôi tưởng tượng rất nhiều trai trẻ lẫn trung
niên mê say Thanh Thúy. Sáng nay tôi nghe lại Thanh Thúy - người đầu tiên hát
nhạc Trịnh - qua Ướt mi, rồi Thương một người. Ít ra cô
ấy là ca sĩ nổi tiếng giới cầm ca thời đó, ngẫm lại bây giờ, lắm ca sĩ quá dễ
dàng được tôn là diva.
Con gái Huế cũng như kiều nữ Hà Nội dè
dặt, kín đáo nhưng có lúc cũng dám bùng nổ vướng tơ trời. Tuy vậy, đến lúc phải
chọn lựa cuộc sống trăm năm, lại thương rất thực tế. Phải chăng Trịnh Công Sơn
"cảm" được điều này nên đã bỏ về Huế.
Tự nhiên tôi muốn viết về Thanh Thúy
như lời xin lỗi muộn màng, gần 60 năm, về giọng ca thật liêu trai, sầu mộng.
Ướt mi, Thương một người -
hai nhạc phẩm này nói lên một tâm thế, tâm tình, tâm trạng: thương và yêu mất
rồi. Mà "thương" là động từ người Huế thường sử dụng thay cho yêu.
Qua hai sáng tác ấy, có lẽ Trịnh Công
Sơn đã thương lắm rồi. Còn Thanh Thúy? Có thể là thương, ít ra bâng khuâng.
Nhưng có vô vàn lý do để chuyện tình mới chớm phôi pha nhanh, như chưa từng có.
Giữa Thanh Thúy và Trịnh Công Sơn còn
lại với tháng năm chắc hẳn là cái chưa từng có đó.
Tôi "trở về" với Thanh Thúy cũng nhờ Hoài Nam -
người thực chương trình 70 năm tình ca... và Thanh Thúy thời 16
tuổi bắt đầu nghề cầm ca nuôi gia đình, nhất là chăm mẹ ung thư, biết chọn ca
khúc của dàn nhạc sĩ đầu tiên của tình ca tân nhạc Việt thì có gu thật. Không
như lối đi, viết hiện giờ.
Trịnh Công Sơn của Thanh Thúy thời ấy,
đã đi vào âm nhạc, hàng trăm năm sau vẫn còn được nhớ, yêu và thương. Dù
"tình và yêu" chưa hẳn là tình yêu.
Tiến
sĩ Nguyễn Công Phú - Tổng giám đốc Apave Asia Pacific
No comments:
Post a Comment