Vụ Trịnh Xuân Thanh: hệ thống bất lực?
Quốc
PhươngBBC Việt ngữ
·
17 tháng 9 2016
Image
copyrightTUOI
TRE ONLINEImage captionÔng Trịnh
Xuân Thanh, nguyên Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang của Việt Nam, đang bị chính
quyền phát lệnh truy nã quốc tế.
Vụ việc đã và đang xảy ra đối với ông
Trịnh Xuân Thanh phần nào cho thấy sự 'bất lực' thậm chí 'băng hoại' của hệ
thống chính trị và luật pháp ở Việt Nam, theo quan điểm riêng của một nhà
nghiên cứu chính trị từ Paris.
Ngoài ra, qua những thông tin chính thức
từ truyền thông trong nước, cũng có thể cho thấy có những vấn đề khác về chính
trị và pháp luật của chế độ, trong đó có việc tuyển dụng cán bộ, lãnh đạo theo
lối 'con ông cháu cha', 'con cháu các cụ cả' hay cả vấn đề được cho là 'dối
trá' trong đạo đức, phẩm chất của cán bộ trong chính quyền, theo Tiến sỹ Nguyễn
Thị Từ Huy, qua một phỏng vấn bằng bút đàm với BBC hôm 17/9/2016.
"Nếu không có cải cách thể chế
chính trị thực sự, nếu không có tam quyền phân lập, nếu luật pháp không độc
lập với đảng pháp, thì những vở hề kịch sẽ còn tiếp tục xảy ra khi một hay
một nhóm lãnh đạo muốn "trừng phạt" một vài người trong lúc mà tham
nhũng hoành hành trên toàn hệ thống," nhà nghiên cứu từ Pháp nêu quan
điểm.
"Điều đáng nói, như nhiều người
khác đã chỉ ra, ông Thanh không phải là trường hợp duy nhất hay hy hữu trong
chế độ. Trái lại, ông Thanh chỉ là một nhân vật thuộc dạng 'mờ nhạt' so với
những nhân vật khác còn 'khủng' hơn nhiều nhưng chưa bị (hoặc không thể bị)
khui ra", vẫn theo ý kiến này.
Mời quý vị theo dõi dưới đây toàn văn
cuộc trao đổi của BBC với Tiến sỹ Nguyễn Thị Từ Huy.

Thực ra
tuổi tác không quyết định khả năng làm việc. Và nhiều người xuất thân trong
các gia đình cán bộ cao cấp nhưng vẫn có thực tài, có năng lực thực sự. Nhưng
nếu "con cháu các cụ cả" trở thành nguyên tắc (ngầm) trong việc
tuyển dụng cán bộ thì dĩ nhiên hậu quả không thể tránh khỏiTS. Nguyễn Thị Từ
Huy
BBC. Vụ
việc với ông Trịnh Xuân Thanh, nguyên Phó Chủ tịch Tỉnh Hậu Giang của Việt Nam
vẫn đang diễn ra và có lẽ cần thêm thời gian để theo dõi, tuy nhiên quan sát
các phản ánh, diễn biến trên truyền thông, nhất là qua truyền thông chính thức
của Việt Nam cho tới nay, bà thấy có điều gì đáng nói, đáng bàn?
TS.
Nguyễn Thị Từ Huy: Trước hết, có thể nói ngay, tôi thấy
có vấn đề đáng nói về điều có thể được gọi là sự dối trá và băng hoại của hệ
thống chính trị. Ngay như tiểu sử của ông Trịnh Xuân Thanh cho thấy điều gì? Đã
và sẽ có nhiều phân tích, nhưng cá nhân tôi đưa ra ít nhất hai điểm như sau:
Thứ nhất, trường hợp ông Trịnh Xuân
Thanh khẳng định một lần nữa điều đã được nhận xét từ lâu: việc bổ nhiệm
cán bộ của đảng cộng sản Việt Nam vận hành dựa trên nguyên lý 5C (con cháu
các cụ cả). Bố ông Trịnh Xuân Thanh là ông Trịnh Xuân Giới, một cán bộ cao
cấp của đảng, từng giữ các chức vụ Hiệu trưởng trường Đoàn Trung ương (TW) và
Phó Trưởng ban Dân vận TW. Điều này giải thích tại sao ông Thanh chỉ có bằng
cử nhân quy hoạch đô thị (năm 1990), sau đó đi làm ăn ở Đông Âu (dẫn theo
Wikipédia tiếng Việt, không rõ làm ăn trong lĩnh vực nào) rồi trở về Việt Nam
năm 1995, và ngay lập tức 1996 (lúc ông Thanh 30 tuổi) được bổ nhiệm chức vụ
Phó giám đốc công ty phát triển kinh tế kĩ thuật Detesco của Trung ương Đoàn.
Người ta sẽ đặt câu hỏi là: nếu bố ông
không phải là cán bộ lớn trong đảng và từng là hiệu trưởng trường Đoàn TW thì
có thể xảy ra việc ông được bổ nhiệm chức vụ Phó giám đốc dễ dàng như vậy hay
không? Chúng ta thử hình dung xem, nếu ta là con nông dân, hay con cán bộ bình
thường, và ta chỉ có cái bằng cử nhân thôi, lại chẳng trải qua một quá trình
làm việc lâu dài để chứng tỏ năng lực… thì ta làm sao có thể đột nhiên nhảy
lên làm phó giám đốc một công ty nhà nước được? Vị trí Phó giám đốc của
Detesco là bàn đạp để ông Thanh rất nhanh chóng nắm giữ các chức vụ từ quan
trọng đến quan trọng nhất của tổng công ty Sông Hồng trong giai đoạn 2000-2007.
Lặp lại lộ trình của bố, con trai của
ông Trịnh Xuân Thanh là Trịnh Xuân Cường được bổ nhiệm vị trí trợ lý giám đốc
của Halico (tháng 10/2015) lúc mới 23 tuổi, và chỉ 6 tháng sau được bổ nhiệm
làm phó phòng truyền thông marketing (tháng 4/2016). Một số người có nghiên
cứu về hiện tượng cán bộ thuộc diện 5C này đều nhận định rằng đặc điểm
chung của các lãnh đạo nhóm 5C là họ lên làm lãnh đạo khi tuổi đời còn rất trẻ,
dĩ nhiên do tác dụng của ô dù gia đình.
Thực ra tuổi tác không quyết định khả
năng làm việc. Và nhiều người xuất thân trong các gia đình cán bộ cao cấp
nhưng vẫn có thực tài, có năng lực thực sự. Nhưng nếu "con cháu các cụ
cả" trở thành nguyên tắc (ngầm) trong việc tuyển dụng cán bộ thì dĩ
nhiên hậu quả không thể tránh khỏi là tham nhũng, kém hiệu quả, thua lỗ, kém
phát triển, và tình trạng "gia đình trị" sẽ tiếp tục kéo dài dẫn đến
hiện tượng toàn bộ các lĩnh vực trong xã hội bị một số gia đình nắm trong
tay họ, còn các khẩu hiệu như "sử dụng nhân tài", "công bằng cơ
hội"… trong thực tế chỉ là một mớ ngôn từ đưa ra lừa dối nhân dân mà
thôi.
Từ chiếc
xe biển xanh
Image
copyrightOTHERImage captionNhiều câu hỏi được đặt ra đằng sau và bắt
đầu từ sự việc 'chiếc xe biển xanh' của ông Trịnh Xuân Thanh 'đi mượn', theo
tác giả.
Thứ hai, trường hợp Trịnh Xuân Thanh cho
thấy một cách rõ ràng tính chất dối trá của hệ thống chính trị. Rất nhiều chi
tiết giúp chứng minh tính chất dối trá này, ở đây tôi chỉ nêu hai chi tiết.
Chi tiết
thứ nhất liên quan đến cái xe Lexus biển số xanh. Xin dẫn nguyên văn lời của
ông Trần Công Chánh, Bí thư tỉnh ủy Hậu Giang, trong bài báo trên Tuổi trẻ
ngày 14/6/2016 " Đã báo cáo tổng bí thư vụ 'hóa kiếp' xe Lexus":
"Ông Thanh có đề xuất để ông mượn một chiếc ô tô đi làm tạm, thường trực
tỉnh ủy xét thấy tạo điều kiện cho cán bộ luân chuyển thuận tiện trong đi
lại, làm việc nên cũng có thể chấp nhận được". Phát biểu này cho thấy
luật pháp của Việt Nam rất có vấn đề, có người còn đặt dấu hỏi "luật
pháp ấy đáng giá mấy xu?"
Đừng ngạc
nhiên và đừng trách cứ nếu trong nhân dân có những giả thiết hoặc những suy
luận đủ các loại, kể cả những suy luận rất bất lợi về khả năng thanh trừng
nội bộ của lãnh đạo cao cấpTS. Nguyễn Thị Từ Huy
Bài báo
" Những ẩn khuất sau vụ hóa kiếp xe Lexus", cũng
trên tờ Tuổi trẻ, cung cấp nhiều thông tin quan trọng, nó cho biết chủ sở hữu
của cái xe lexus là tài xế của ông Thanh, tên là Nguyễn Đặng Toàn. Xe được mua
năm 2013 và đăng ký ở Hà Nội với tên ông Toàn là chủ sở hữu. Sau khi ông Toàn
mua xe một ngày thì nó được chuyển vào Hậu Giang và biến thành tài sản của
Phòng hậu cần kỹ thuật Công an tỉnh Hậu Giang, với cái biển số xanh chỉ được
phép dành cho xe công vụ. Không cần nhiều trí tưởng tượng lắm cũng có thể hình
dung một số điều nếu đặt ra vài câu hỏi sau đây: "Một ông tài xế thì
lấy tiền đâu ra mà mua xe Lexus?". "Một ông tài xế thì làm sao có đủ
quyền lực để mà chỉ trong một ngày biến cái xe riêng của mình thành ra cái xe
công vụ?", "Tại sao ông ta phải biến xe riêng của mình thành xe công
vụ, để làm gì?"
"Tại sao ông Trịnh Xuân Thanh là
Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang, cựu Tổng giám đốc Tổng công ty xây dựng Sông
Hồng, cựu chủ tịch Hội đồng Quản trị Tổng công ty PCV, cựu Phó Chánh Văn phòng
Bộ công thương… mà lại phải mượn xe của ông tài xế? Tại sao tài xế của ông
Thanh thì có tiền mua xe, còn ông Thanh, với chừng đó chức vụ đã kinh qua, lại
phải đi xe mượn?" Hãy thử trả lời câu hỏi này để thấy tính chất khôi hài
nhưng bi thảm của chế độ đã đến mức nào. Đồng thời cũng để thấy tính chất dối
trá đã đến mức nào, và đối chiếu với phát biểu của Chủ tịch tỉnh Hậu Giang để
thấy lãnh đạo các cấp chấp nhận sự dối trá dễ dàng như thế nào, nếu không muốn
nói rằng sự dối trá đã trở thành bản chất của họ.
Tuy nhiên, chi tiết thứ hai được đề cập
đến sau đây mới nói lên sự dối trá điển hình của thể chế chính trị. Ông Trịnh
Xuân Thanh lên làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của PVC năm 2009, đến năm 2011
thì được phong danh hiệu Anh hùng lao động. Nhưng cũng chính thời gian đó PVC
thua lỗ hơn 3.200 tỷ. Một đơn vị thua lỗ trầm trọng, thậm chí có nguy cơ mất
vốn, mà lãnh đạo lại được phong Anh hùng lao động, và sau đó được thăng chức
lên cấp cao hơn, ở Bộ Công thương, rồi về làm Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang.
Còn có bằng chứng nào hùng hồn hơn cho sự dối trá của chế độ?
Điều đáng nói, như nhiều người khác đã
chỉ ra, ông Thanh không phải là trường hợp duy nhất hay hy hữu trong chế độ.
Trái lại, ông Thanh chỉ là một nhân vật thuộc dạng "mờ nhạt" so
với những nhân vật khác còn "khủng" hơn nhiều nhưng chưa bị (hoặc
không thể bị) khui ra.
Đừng ngạc nhiên và đừng trách cứ nếu
trong nhân dân có những giả thiết hoặc những suy luận đủ các loại, kể cả
những suy luận rất bất lợi về khả năng thanh trừng nội bộ của lãnh đạo cao
cấp. Chỉ có thể tránh được các suy luận bất lợi ấy khi nền quản trị, nền hành
chính và bộ máy truyền thông có được sự minh bạch, công khai, và sự minh bạch,
công khai này phải được đảm bảo bằng một hệ thống pháp luật chuẩn mực.
Tới lối
thoát hoàn hảo
Image
copyrightOTHERImage captionTin tức chưa thể kiểm chứng nói ông Trịnh
Xuân Thanh đã rời Việt Nam ra nước ngoài.BBC. Xin
được lưu ý là vụ việc vẫn còn đang được nhà nước Việt Nam điều tra và xác minh,
nhưng tiện đây, nếu có điều gì có thể bàn thêm về hệ thống chính trị và pháp
luật của Việt Nam, ở góc độ tính hiệu quả, hiệu năng, chẳng hạn, thì bà có bình
luận gì hay không?
TS.
Nguyễn Thị Từ Huy: Tôi cho rằng ở đây cho thấy rõ có sự
bất lực của hệ thống chính trị và hệ thống pháp luật xã hội chủ nghĩa ở
Việt Nam.
Theo tin lan truyền thì giờ phút này ông
Trịnh Xuân Thanh đã ra nước ngoài và đưa cả nhà ra nước ngoài. Báo chính thống
không có tin chính thức về việc ông Thanh đang ở đâu. Ông Trịnh Xuân Thanh đã
đưa đơn ra khỏi đảng trước khi bị đảng khai trừ. Và đến giờ này vẫn chưa có
một kết luận nào mang tính pháp lý về vụ việc.
Toàn bộ sự việc này phải chăng cho
thấy sự bất lực của cả hệ thống chính trị lẫn hệ thống luật pháp của nước
Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam?
Theo các báo chính thống thì vào tháng
6/2016 đã có đầy đủ các bằng chứng về vụ phạm pháp của chiếc xe Lexus tư nhân
bị chuyển thành biển số xanh công vụ. Tài xế của ông Trịnh Xuân Thanh lấy tiền
đâu ra để mua xe, ông làm sao phù phép để cái xe biến thành xe công vụ?…, những
điều này Thanh tra chính phủ và các cơ quan luật pháp thừa sức làm sáng tỏ.
Và chỉ riêng chi tiết này cũng đã đủ để
ông Thanh phải ra hầu tòa, nếu ông sống ở một nước có pháp luật hẳn hoi (pháp
luật được tôn trọng). Nhưng cho đến thời điểm này cả hệ thống chính trị và hệ
thống pháp luật của Việt Nam đã không làm gì được ông Thanh (quyết định khai
trừ đảng, đúng như vô số các bình luận trên mạng, chỉ là một vở hài kịch
không hơn không kém, khi mà chính ông Thanh đã đưa đơn ra khỏi đảng trước).
Nếu không
có cải cách thể chế chính trị, nếu không có tam quyền phân lập, nếu luật pháp
không độc lập với đảng pháp, thì những vở "hề kịch Trịnh Xuân
Thanh" sẽ còn tiếp tục xảy ra khi một hay một nhóm lãnh đạo muốn
"trừng phạt" một vài người trong lúc mà tham nhũng hoành hành trên
toàn hệ thốngTS. Nguyễn Thị Từ Huy
Việc ông Thanh rời khỏi Việt Nam không
ngăn cản luật pháp Việt Nam tiếp tục điều tra và làm sáng tỏ những việc mà
ông Thanh phải chịu trách nhiệm, và những cá nhân và tổ chức có liên quan đến
vụ việc của ông Thanh cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Nhất là
Ban tổ chức cán bộ Trung ương phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, bởi vì
chính Ban tổ chức cán bộ Trung ương chịu trách nhiệm phê duyệt bổ nhiệm cán
bộ.
Nếu vụ này bị "chìm xuồng" thì
chúng ta có thể nói mà không hề sợ sai rằng hệ thống chính trị và hệ thống
pháp luật hiện tại của Việt Nam là những hệ thống bất lực trong việc xử lý
các tội phạm.
Và lúc đó những kẻ tham nhũng và tội
phạm kinh tế, qua "tấm gương" vụ việc của ông Trịnh Xuân Thanh, họ có
thể yên tâm lớn: lúc nào họ cũng có thể ra khỏi đảng, có thể mang cả nhà đi
khỏi Việt Nam, có thể bảo toàn cho bản thân và gia đình, vì thế mà họ sẽ yên
tâm tiếp tục mà tham nhũng. Còn gì phải sợ? Trịnh Xuân Thanh đã mở ra một lối
thoát tuyệt hảo cho cả một hệ thống các quan chức tham nhũng, họ chẳng có gì
phải sợ.
Nếu không có cải cách thể chế chính trị,
nếu không có tam quyền phân lập, nếu luật pháp không độc lập với đảng pháp,
thì những vở "hề kịch Trịnh Xuân Thanh" sẽ còn tiếp tục xảy ra khi
một hay một nhóm lãnh đạo muốn "trừng phạt" một vài người trong
lúc mà tham nhũng hoành hành trên toàn hệ thống.
Còn trong trường hợp cả chính quyền và
luật pháp đều bất lực, không thể trừng phạt ai cả, và không thể "chống
tham nhũng", thì dĩ nhiên cả hệ thống sẽ rữa nát vì chính căn bệnh tham
nhũng của nó, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Nhưng hậu quả không phải là do
"căn bệnh" (tức là sự tham nhũng) gánh chịu, mà là "người mang
bệnh", tức là toàn bộ dân tộc này, phải gánh chịu.
"Căn bệnh" dĩ nhiên sẽ không
tự đào thải nó được (hình dung xem, cái khối ung thư nằm trong cơ thể một
người nào đó lại tự nhiên nhảy ra khỏi người đó ư?). Chỉ khi nào người bệnh
biết mình mang bệnh và muốn cắt bỏ nó và tìm cách cắt bỏ nó thì lúc đó mới
mong có thể được chữa trị. Người bệnh chính là mỗi công dân Việt Nam chúng ta
đấy thôi. Cần đối diện với sự thật này: cả dân tộc đang nuôi cái khối ung
thư có tên "tham nhũng" bằng chính máu của mình.
Sự giàu có và sự an toàn của những kẻ tham nhũng có thể được đổi lại
bằng cái chết của những đứa trẻ phải tự tử vì quá nghèo, những người phải bán
nội tạng của mình vì không có gì để ăn, những phụ nữ chết xác phải
đắp chiếu chở trên xe máy, và những bờ
biển chết, những ngư dân đang đối diện với cái chết...
Khối ung thư tham nhũng đã và đang di
căn đi khắp mọi nơi. Và hạt nhân của khối ung thư ấy là một thể chế chính trị
trong đó pháp luật chỉ là công cụ để bảo vệ nhóm đặc quyền chính trị, tức
cũng là nhóm đặc quyền tham nhũng.
Trên đây là ý kiến, quan điểm riêng của nhà nghiên cứu chính trị
Nguyễn Thị Từ Huy, người có bằng tiến sĩ văn chương bảo vệ tại Pháp năm 2008 và
từng giảng dạy tại một số trường đại học ở Việt Nam. Hiện bà đang làm luận
án Tiến sĩ về triết học chính trị tại Đại học Paris Diderot, Pháp.
Chia sẻ tin này Về mục Chia sẻ

No comments:
Post a Comment