Một Cái
Tên Đã Thành Danh: TRẦN QUANG CƠ
Tuy từ chối
chức bộ trưởng Ngoại giao, ông Trần Quang Cơ vẫn là một trong những người có ảnh
hưởng lớn nhất lên đường lối đối ngoại của Việt Nam – không phải bằng quyền lực,
chức vụ mà bằng những gì ông bạch hóa trong cuốn Hồi Ức & Suy Nghĩ được
“leak” ra hồi đầu thập niên 2000s. Cuốn hồi ký có giá trị cảnh báo nguy cơ Việt
Nam rơi vào thời kỳ Bắc thuộc mới.
Năm 1991,
ông Nguyễn Cơ Thạch chịu nhiều áp lực phải rời khỏi chính trường. Chiếc ghế bộ
trưởng ngoại giao được chuẩn bị cho ông Trần Quang Cơ nhưng ông từ chối. Khi Quốc
hội đã nhóm họp, ông Trần Quang Cơ vẫn “công tác” ở Lào. Ông Đỗ Mười tưởng ông
Cơ “đòi” cái ghế ủy viên Bộ chính trị nên hứa là nếu ông Cơ nhận, Trung ương sẽ
bổ sung. Ông Cơ kiên quyết từ chối.
Thật tình cờ,
tôi nhận được điện thoại của đại sứ Đinh Hoàng Thắng báo ông Trần Quang Cơ đồng
ý trả lời phỏng vấn khi đang ở trong Thành phỏng vấn Tướng Lê Đức Anh. Phải ngồi
với cả hai mới thấy được sự khác nhau giữa họ về nhân cách, tầm nhìn; sự khác
nhau giữa tham vọng quyền lực và lòng yêu quê hương đất nước.
Trong cuộc gặp
vào chiều cùng ngày (có đại sứ Đinh Hoàng Thắng), tôi hỏi, vì
sao ông lại không nhận chức bộ trưởng Ngoại giao. Ông Cơ thẳng thắn: “Lúc ấy,
trong Bộ chính trị đã phân công cho Tướng Lê Đức Anh, Chủ tịch Nước, phụ trách
quốc phòng, an ninh và ngoại giao. Tướng Lê Đức Anh là kiến trúc sư chính của Hội
nghị Thành Đô. Nghị quyết Đại hội VII xác định đường lối ngoại giao đa phương.
Nhưng chúng tôi biết rõ ‘phương ưu tiên’ của ông ta là ai, là ngược lại với chúng
tôi, dẫu có nhận chức, trước sau cũng mất chức”. Tôi nói: “Tại sao anh không nhận
chức rồi đấu tranh, nếu có mất chức vì bất đồng quan điểm thì lịch sử càng làm
rõ ai công, ai tội”. Ông Trần Quang Cơ cười: “Cậu nghĩ là người ta sẽ cho tôi mất
chức vì bất đồng quan điểm ư”. Khi ông Cơ nói điều đó, chưa xảy ra vụ “hai bao
cao su” nhưng tôi cũng phần nào hiểu được.
Rồi các đồng
nghiệp của ông Trần Quang Cơ sẽ đánh giá về sự nghiệp ngoại giao của ông.
Nhưng, việc ông và Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch bị gạt khỏi cuộc chơi hồi
thập niên 1990s đã để lại một khoảng trống trí tuệ to lớn cho Hà Nội. Trong khoảng
trống đó, người ta mặc sức sử dụng con ngoáo ộp “diễn biến hóa bình” những con
ngoáo ộp “made in” Trung Quốc.
Chúng ta chỉ
mới biết đến những mất mát ở thác Bản Giốc, bãi Tục Lãm, điểm cao 1509… Chúng
ta còn rất ít biết đến những mất mát to lớn hơn: những cơ hội để cải cách chính
trị; những cơ hội để cải cách kinh tế theo hướng thị trường; những cơ hội hội
nhập sâu rộng hơn với các quốc gia tiến bộ; những cơ hội để ký BTA, đi trước
Trung Quốc trong làm ăn với Mỹ.
Cho dù rất
chia sẻ với quyết định của ông; vẫn kính trọng tài năng và tâm huyết của ông;
không dám trách ông “bỏ cuộc chơi”… nhưng vẫn tiếc, vận nước vào những lúc khó
khăn, lại quá thiếu vắng những con người tử tế.
Xin tiễn biệt
ông. Ông ra đi nhưng người đời sẽ còn nhắc tên ông, một cái tên đã thành danh:
TRẦN QUANG CƠ.
Huy Đức
No comments:
Post a Comment